Trong tổng số 1.9 tỷ người sống ở khu vực Đông Nam Á Thái Bình Dương thì trẻ em dưới 18 tuổi chiếm 600 triệu. Các nghiên cứu gần đây chỉ ra rằng bạo lực là một trong các vấn đề chính ảnh hưởng tới trẻ em ở khu vực này. Một điều tra của UNICEF năm 2001 đối với hơn 10.000 trẻ em ở 17 nước và lãnh thổ cho thấy trẻ em bị bạo lực bao gồm trừng phạt thân thể và lăng nhục là một trong những vấn đề ảnh hưởng nặng nề nhất tới sự phát triển của trẻ em. Một nghiên cứu của Tổ chức Cứu Trợ Trẻ em năm 2005 thu thập thông tin từ 1.042 người lớn và 3.322 trẻ em ở tám nước nhận thấy các hình thức bạo lực thường xảy ra ở gia đình, trường học, trung tâm giáo dưỡng với mục đích là giữ kỷ luật trẻ.
Một hội nghị tư vấn cấp khu vực dành cho nghiên cứu toàn cầu về Bạo lực trẻ em của Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc tại Thái Lan năm 2005 đã nêu rõ những nguyên nhân sâu xa của vấn đề bạo lực trẻ em trong khu vực. Các nguyên nhân này bao gồm bất bình đẳng kinh tế xã hội, tội phạm, bóc lột trẻ em và nhu cầu ngày càng cao đối với các dịch vụ tình dục trẻ em. Các yếu tố dẫn đến tình trạng này là việc các phương tiện thông tin đại chúng coi nhẹ vấn đề bạo lực trẻ em, những tranh ảnh với nội dung xấu xuất hiện trên intenet và sự thiếu hiểu biết về quyền trẻ em. Bạo lực trẻ em vẫn còn tồn tại vì được xã hội chấp nhận, luật pháp chưa rõ ràng và hệ thống bảo vệ trẻ em yếu kém cũng như sự không quan tâm, lạm dụng quyền lực, phân biệt giới và sự thờ ơ.
Những khuyến nghị từ hội nghị tư vấn này đã phản ánh một nhu cầu cấp bách trong việc thực hiện một cách nghiêm túc Công Ước của LHQ về Quyền Trẻ em năm 1989 trong khu vực Đông Nam Á Thái Bình Dương, để trẻ em được tôn trọng như người lớn. Chấm dứt bạo lực trẻ em là một vấn đề nhân quyền và một vấn đề phát triển, có nghĩa là chấm dứt bạo lực trẻ em là việc cần thiết cho sự bền vững của phát triển kinh tế xã hội bền vững và đảm bảo nền kinh tế thịnh vượng và giảm nghèo.